柳梢青 金泥

清代 李雯
鹊噪檐牙,泥金字肃,先写宁家。特为多情,人宜待月,宫近司花。 欢容微靥朝霞,怀袖里、沉吟看他。杏雨蒲风,惹人萦系,最是宫纱。
què zào yán   jīn   xiān xiě níng jiā wèi duō qíng   rén dài yuè   gōng jìn huā
huān róng wēi zhāo xiá   huái 怀 xiù chén yín kàn xìng fēng   rén yíng   zuì shì gōng shā