柳梢青 春感

宋代 刘辰翁
铁马蒙毡,银花洒泪,春入愁城。 笛里番腔,街头戏鼓,不是歌声。 那堪独坐青灯,想故国,高台月明。 辇下风光[1],山中岁月[2],海上心情[3]。
tiě méng zhān   yín huā lèi   chūn chóu chéng
fān qiāng   jiē tóu   shì shēng
kān zuò qīng dēng   xiǎng guó   gāo tái yuè míng
niǎn xià fēng guāng   [   1   ]   1], shān zhōng suì   [   2   ]   yuè [ 2], hǎi   [   3   ] shàng