柳梢青

宋代 朱敦儒
梅蒸乍热。无处散策,芳菲初歇。席展凉莞,帐垂黄草,天然奇绝。 披襟永昼清风,更荐枕、良宵皓月。一梦游仙,软云推倒,广寒宫阙。
méi zhēng zhà chǔ sàn   fāng fēi chū xiē zhǎn liáng guǎn   zhàng chuí huáng cǎo   tiān rán jué
jīn yǒng zhòu qīng fēng   gèng jiàn zhěn liáng xiāo hào yuè mèng yóu xiān   ruǎn yún tuī dǎo   guǎng 广 hán gōng què