柳梢青

宋代 杨无咎
为爱冰姿,画看不足,吟看不足。已恨春催,可堪风里,飞英相逐。 只应自惜高标,似羞伴、妖红媚绿。藏白收香,放他桃李,漫山粗俗。
wèi ài bīng 姿   huà kàn   yín kàn hèn chūn cuī   kān fēng   fēi yīng xiāng zhú
zhǐ yīng gāo biāo   shì xiū bàn yāo hóng mèi 绿 cáng bái shōu xiāng   fàng táo   màn shān