柳梢青

宋代 楊無咎
為愛冰姿,畫看不足,吟看不足。已恨春催,可堪風裡,飛英相逐。 只應自惜高標,似羞伴、妖紅媚綠。藏白收香,放他桃李,漫山粗俗。
wèi ài bīng 姿   huà kàn   yín kàn hèn chūn cuī   kān fēng   fēi yīng xiāng zhú
zhǐ yīng gāo biāo   shì xiū bàn yāo hóng mèi cáng bái shōu xiāng   fàng táo   màn shān