刘公瑞閒居六咏 其五 琴室松风

明代 张宁
朱弦疏越纸窗明,时有松风绕户生。林谷萧条孤月满,海天空阔片云轻。 心閒自悟无弦趣,坐久疑闻太古声。几度夜深诗梦醒,猿啼鹤唳共凄清。
zhū xián shū yuè zhǐ chuāng míng   shí yǒu sōng fēng rào shēng lín xiāo tiáo yuè mǎn hǎi   tiān kōng kuò piàn yún qīng    
xīn xián xián   zuò jiǔ wén tài shēng shēn shī mèng xǐng yuán   gòng qīng