留昌平四诗 其二 虎峪淙淙泉

元代 吴师道
居庸古塞口,诸峰并嵯峨。左转万栗林,黄叶堕残柯。 路出草棘间,石沟泫微波。黄尘欻腾起,知有饮马驼。 前趋俯绝壑,素砾没坡陀。穷秋水没竭,泓渟不盈科。 无复声淙淙,虚名误来过。下马小徘徊,土屋依岩阿。 野老向我言,深入水木多。前年邑中人,来此乘干戈。 委蛇数十里,隘险无谁何。桃源志乐土,商山有遗歌。 谁知战争场,咫尺隔网罗。欲游苦匆匆,斜阳下前坡。
yōng sāi kǒu   zhū fēng bìng cuó é zuǒ zhuǎn wàn lín   huáng duò cán
chū cǎo jiān   shí gōu xuàn wēi huáng chén chuā téng   zhī yǒu yǐn tuó
qián jué   méi tuó qióng qiū shuǐ méi jié   hóng tíng yíng
shēng cóng cóng   míng lái guò xià xiǎo pái huái   yán ē
lǎo xiàng yán   shēn shuǐ duō qián nián zhōng rén   lái chéng gān
wēi shù shí   ài xiǎn shuí táo yuán zhì   shāng shān yǒu
shéi zhī zhàn zhēng chǎng   zhǐ chǐ wǎng luó yóu cōng cōng   xié yáng xià qián