留别子培舍弟七首 其七
故乡不可望,锦江迥且深。东西渺无极,伤此远别心。
寒风下庭树,宿鸟栖高岑。对酒不能酌,为子鸣瑶琴。
琴声一何悲,泪下谁能任。慰此骨肉怀,款诚惠我音。
gù
故
xiāng
乡
bù
不
kě
可
wàng
望
,
jǐn
锦
jiāng
江
jiǒng
迥
qiě
且
shēn
深
dōng
。
xī
东
miǎo
西
wú
渺
jí
无
shāng
极
,
cǐ
伤
yuǎn
此
bié
远
xīn
别
心
。
hán
寒
fēng
风
xià
下
tíng
庭
shù
树
,
sù
宿
niǎo
鸟
qī
栖
gāo
高
cén
岑
duì
。
jiǔ
对
bù
酒
néng
不
zhuó
能
wèi
酌
,
zi
为
míng
子
yáo
鸣
qín
瑶
琴
。
qín
琴
shēng
声
yī
一
hé
何
bēi
悲
,
lèi
泪
xià
下
shuí
谁
néng
能
rèn
任
wèi
。
cǐ
慰
gǔ
此
ròu
骨
huái
肉
kuǎn
怀
,
chéng
款
huì
诚
wǒ
惠
yīn
我
音
。