留别诸子归耕西宁作

清代 成鹫
居不愿武陵溪下宅,秦人已被渔郎识。食不愿首阳山上薇,夷叔先我曾忍饥。 从前辙迹不足蹈,出门四顾将焉归。太行之高,牂羊牧其巅。 洞庭之深,鱼鳖潜其渊。石室宛委,外人不得入。猕猴聚族,长子孙于其间。 天地之大,既方且圆,尽人授宅还授田。岂无百亩还一廛,假我暂住终馀年。 馀年百岁能几许,一身七尺如秬黍。冬日严寒夏蒸暑,海水多风山多雨。 尘埃逼塞坏四堵,几欲奋飞无六羽。别君去,去何所,乃在无何有之乡,广莫之野。 上无尧君,下无巢许。居此之处谁与处,赠君不能君自取。 君自取,来何时。君不来,长相思。罗山旁,泷水涯。山有木兮屋有榱,隰有菅兮椸有衣。 顽金出矿成镃基,黄犊三岁能负犁。耕田而食得不饥,抱瓮一日灌百畦。 瓜蔬自摘还自炊,万事具足如取携。我之乐矣君未知,君未知,姑妄言之妄听之。
yuàn líng xià zhái   qín rén bèi láng shí shí yuàn shǒu yáng shān shàng wēi   shū xiān céng rěn    
cóng qián zhé dǎo   chū mén jiāng yān guī tài xíng zhī gāo zāng   yáng diān    
dòng tíng zhī shēn   biē qián yuān shí shì wǎn wěi wài   rén hóu zhǎng   sūn jiān      
tiān zhī   fāng qiě yuán   jìn rén shòu zhái hái shòu tián bǎi hái chán jiǎ   zàn zhù zhōng nián    
nián bǎi suì néng   shēn chǐ shǔ dōng yán hán xià zhēng shǔ hǎi   shuǐ duō fēng shān duō    
chén āi sāi huài   fèn fēi liù bié jūn   suǒ nǎi   zài yǒu zhī xiāng guǎng   广 zhī    
shàng yáo jūn   xià cháo zhī chù shuí chù zèng   jūn néng jūn    
jūn   lái shí jūn lái cháng   xiāng luó shān páng shuāng shuǐ   shān yǒu yǒu cuī yǒu jiān   yǒu        
wán jīn chū kuàng chéng   huáng sān suì néng gēng tián ér shí bào   wèng guàn bǎi    
guā shū zhāi hái chuī   wàn shì xié zhī jūn wèi zhī jūn   wèi zhī   wàng yán zhī wàng tīng zhī