留别周参政诗二首 其二
故意还叨累十觞,诸家所历信踰常。黄尘倦马久非地,野水白鸥终是乡。
勾漏不惟兼采药,长沙更欲访沉湘。凭虚便谓神仙近,却觉仕途真渺茫。
gù
故
yì
意
hái
还
dāo
叨
lèi
累
shí
十
shāng
觞
,
zhū
诸
jiā
家
suǒ
所
lì
历
xìn
信
yú
踰
cháng
常
huáng
。
chén
黄
juàn
尘
mǎ
倦
jiǔ
马
fēi
久
dì
非
yě
地
,
shuǐ
野
bái
水
ōu
白
zhōng
鸥
shì
终
xiāng
是
乡
。
gōu
勾
lòu
漏
bù
不
wéi
惟
jiān
兼
cǎi
采
yào
药
,
cháng
长
shā
沙
gèng
更
yù
欲
fǎng
访
chén
沉
xiāng
湘
píng
。
xū
凭
biàn
虚
wèi
便
shén
谓
xiān
神
jìn
仙
què
近
,
jué
却
shì
觉
tú
仕
zhēn
途
miǎo
真
máng
渺
茫
。