留别宣城李节推

宋代 郭祥正
君作宣城幕下吏,我尝筑室青山址。三四相逢五六年,交情淡若秋江水。 水流到海无穷时,吾辈论交无衰期。明主可结亦未晚,谢安四十功非迟。 低头感事复太息,汲汲功名亦何益。君不见屈原言直沉湘水,韩信功高亦诛死。 穷达无过七十年,事业空存一张纸。 不如饮酒临春风,溪水绿净山花红。金丝玉管乱两耳,一醉三百琉璃钟。 醉来辞君登海槎,四方上下皆吾家。
jūn zuò xuān chéng xià   cháng zhù shì qīng shān zhǐ sān xiāng féng liù nián jiāo   qing dàn ruò qiū jiāng shuǐ    
shuǐ liú dào hǎi qióng shí   bèi lùn jiāo shuāi míng zhǔ jié wèi wǎn xiè   ān shí gōng fēi chí    
tóu gǎn shì tài   gōng míng jūn jiàn yuán yán zhí chén xiāng shuǐ hán   xìn gōng gāo zhū    
qióng guò shí nián   shì kōng cún zhāng zhǐ  
yǐn jiǔ lín chūn fēng   shuǐ 绿 jìng shān huā hóng jīn guǎn luàn liǎng ěr   zuì sān bǎi liú li zhōng    
zuì lái jūn dēng hǎi chá   fāng shàng xià jiē jiā