留别南昌诸友
衰颜怕被青铜见,病骨堪同瘦鹤群。
出久并荒幽径菊,未归长忆满山云。
春风岂识吟人恨,夜雨频於客舍闻。
万柳百花好时节,别君愁绪乱纷纷。
shuāi
衰
yán
颜
pà
怕
bèi
被
qīng
青
tóng
铜
jiàn
见
,
bìng
病
gǔ
骨
kān
堪
tóng
同
shòu
瘦
hè
鹤
qún
群
。
。
chū
出
jiǔ
久
bìng
并
huāng
荒
yōu
幽
jìng
径
jú
菊
,
wèi
未
guī
归
cháng
长
yì
忆
mǎn
满
shān
山
yún
云
。
。
chūn
春
fēng
风
qǐ
岂
shí
识
yín
吟
rén
人
hèn
恨
,
yè
夜
yǔ
雨
pín
频
yú
於
kè
客
shè
舍
wén
闻
。
。
wàn
万
liǔ
柳
bǎi
百
huā
花
hǎo
好
shí
时
jié
节
,
bié
别
jūn
君
chóu
愁
xù
绪
luàn
乱
fēn
纷
fēn
纷
。
。