留别贾舍人至二首

唐代 李白
大梁白云起,飘飖来南洲。裴回苍梧野,十见罗浮秋。 鳌抃山海倾,四溟扬洪流。意欲托孤凤,从之摩天游。 凤苦道路难,翱翔还昆丘。不肯衔我去,哀鸣惭不周。 远客谢主人,明珠难暗投。拂拭倚天剑,西登岳阳楼。 长啸万里风,扫清胸中忧。谁念刘越石,化为绕指柔。 秋风吹胡霜,凋此檐下芳。折芳怨岁晚,离别凄以伤。 谬攀青琐贤,延我于北堂。君为长沙客,我独之夜郎。 劝此一杯酒,岂惟道路长。割珠两分赠,寸心贵不忘。 何必儿女仁,相看泪成行。
liáng bái yún   piāo yáo lái nán zhōu péi huí cāng   shí jiàn luó qiū
áo biàn shān hǎi qīng   míng yáng hóng liú tuō fèng   cóng zhī tiān yóu
fèng dào nán   áo xiáng hái kūn qiū kěn xián   āi míng cán zhōu
yuǎn xiè zhǔ rén   míng zhū nán àn tóu shì tiān jiàn   西 dēng yuè yáng lóu
cháng xiào wàn fēng   sǎo qīng xiōng zhōng yōu shuí niàn liú yuè shí   huà wèi rào zhǐ róu
qiū fēng chuī shuāng   diāo yán xià fāng zhé fāng yuàn suì wǎn   bié shāng
miù pān qīng suǒ xián   yán běi táng jūn wèi cháng shā   zhī láng
quàn bēi jiǔ   wéi dào cháng zhū liǎng fēn zèng   cùn xīn guì wàng
ér rén   xiāng kàn lèi chéng háng