留别黄山周氏兄弟
候馆逢霜落叶深,更堪憔悴对青衿。荒村野水残阳路,远树孤云故国心。
绝地也怜频送酒,情多谁忍更分襟。惠连群从皆清俊,别后相思总解吟。
hòu
候
guǎn
馆
féng
逢
shuāng
霜
luò
落
yè
叶
shēn
深
,
gèng
更
kān
堪
qiáo
憔
cuì
悴
duì
对
qīng
青
jīn
衿
huāng
。
cūn
荒
yě
村
shuǐ
野
cán
水
yáng
残
lù
阳
yuǎn
路
,
shù
远
gū
树
yún
孤
gù
云
guó
故
xīn
国
心
。
jué
绝
dì
地
yě
也
lián
怜
pín
频
sòng
送
jiǔ
酒
,
qíng
情
duō
多
shuí
谁
rěn
忍
gèng
更
fēn
分
jīn
襟
huì
。
lián
惠
qún
连
cóng
群
jiē
从
qīng
皆
jùn
清
bié
俊
,
hòu
别
xiāng
后
sī
相
zǒng
思
jiě
总
yín
解
吟
。