留别鹤林诸友

宋代 白玉蟾
千林凉叶颤秋声,前庭后庭新月明。 聚头举酒固自乐,秉烛游园聊适情。 此去寒衾仙骨冷,可堪清夜泪珠倾。 人生聚散浑无据,相约同游白玉京。
qiān lín liáng chàn qiū shēng   qián tíng hòu tíng xīn yuè míng  
tóu jiǔ   bǐng zhú yóu yuán liáo shì qíng  
hán qīn xiān lěng   kān qīng lèi zhū qīng  
rén shēng sàn hún   xiāng yuē tóng yóu bái jīng