留别边子

明代 徐祯卿
我车驾言迈,将子城之隅。 岂无他人亲,惓恋心自知。 握手一为叹,忽忽从此辞。 驱车何迢迢,迢迢复迟迟。 匪我车轮迟,行子有所思。 登高望河水,河水何弥弥。 褰裳欲涉之,俯首以踟蹰。 孤杨生河干,袅袅何差差。 民生失俦匹,恻尔令心悲。
chē jià yán mài   jiāng chéng zhī  
rén qīn   quán liàn xīn zhī  
shǒu wèi tàn   cóng  
chē tiáo tiáo   tiáo tiáo chí chí  
fěi chē lún chí   háng yǒu suǒ  
dēng gāo wàng shuǐ   shuǐ  
qiān cháng shè zhī   shǒu chí chú  
yáng shēng gàn   niǎo niǎo chà chà  
mín shēng shī chóu   ěr lìng xīn bēi