宋代 刘子翚
体为常轻定复飘,间梅遮杏得春饶。 别离处处添愁色,风雨年年换旧条。 拂瓦半枯陶令宅,沿溪不断灞陵桥。 凄凉又见千门绿,野老当时恨未销。
wèi cháng qīng dìng piāo   jiān méi zhē xìng chūn ráo  
bié chù chù tiān chóu   fēng nián nián huàn jiù tiáo  
bàn táo lìng zhái   yán 沿 duàn líng qiáo  
liáng yòu jiàn qiān mén 绿   lǎo dāng shí hèn wèi xiāo