柳
望中青青柳,飞絮送残阳。古道替人语,何堪又断肠。
向人梦魂渡,是夜风雨旁。心寒袭翠袖,烟冷映白裳。
远水著萍迹,余英落沧桑。千山飘不去,万里忆回翔。
故园春何在,如丝泪数行。东君莫托付,散花更苍茫。
wàng
望
zhōng
中
qīng
青
qīng
青
liǔ
柳
,
fēi
飞
xù
絮
sòng
送
cán
残
yáng
阳
gǔ
。
dào
古
tì
道
rén
替
yǔ
人
hé
语
,
kān
何
yòu
堪
duàn
又
cháng
断
肠
。
xiàng
向
rén
人
mèng
梦
hún
魂
dù
渡
,
shì
是
yè
夜
fēng
风
yǔ
雨
páng
旁
xīn
。
hán
心
xí
寒
cuì
袭
xiù
翠
yān
袖
,
lěng
烟
yìng
冷
bái
映
cháng
白
裳
。
yuǎn
远
shuǐ
水
zhù
著
píng
萍
jì
迹
,
yú
余
yīng
英
luò
落
cāng
沧
sāng
桑
qiān
。
shān
千
piāo
山
bù
飘
qù
不
wàn
去
,
lǐ
万
yì
里
huí
忆
xiáng
回
翔
。
gù
故
yuán
园
chūn
春
hé
何
zài
在
,
rú
如
sī
丝
lèi
泪
shù
数
xíng
行
dōng
。
jūn
东
mò
君
tuō
莫
fù
托
sàn
付
,
huā
散
gèng
花
cāng
更
máng
苍
茫
。