离亭燕

清代 屈大均
渐到鹧鸪多处。愁作一天烟雨。芳草可怜千万里,长共夕阳无主。 且莫返乡关,已有断魂飞去。 云际片帆难驻。江上一竿谁许。空妒白鸥来复往,恁得分他毛羽。 掩泪似春山,终日濛濛洲渚。
jiàn dào zhè duō chù chóu zuò tiān yān fāng cǎo lián qiān wàn   zhǎng gòng yáng zhǔ
qiě fǎn xiāng guān   yǒu duàn hún fēi
yún piàn fān nán zhù jiāng shàng gān 竿 shuí kōng bái ōu lái wǎng   nèn fēn máo
yǎn lèi shì chūn shān   zhōng méng méng zhōu zhǔ