李太史本宁督学关西以得与于鳞后先自喜责诗为赠 其二

明代 王世贞
被紫横金三十余,清芬藉甚满衿裾。欲知绛帐传来业,尽是青藜读后书。 日出终南无隐豹,春回河曲有腾鱼。他时倘遇登龙客,为道膺门古不如。
bèi héng jīn sān shí   qīng fēn shén mǎn jīn zhī jiàng zhàng chuán lái jìn   shì qīng hòu shū    
chū zhōng yǐn bào   chūn huí yǒu téng shí tǎng dēng lóng wéi   dào yīng mén