李氏园

宋代 苏辙
有客骑白驹,扬鞭入青草。 悠悠无远近,但择林亭好。 萧条北城下,园号李家媪。 系马古车门,随意无洒扫。 鸣禽惊上层,飞蝶纷入抱。 竹林净如濯,流水清可澡。 闲花不着行,香梨独依岛。 松枝贯今昔,林影变昏早。 草木皆苍颜,亭宇已新造。 临风置酒樽,庭下取栗枣。 今人强欢笑,古人已枯槁。 欲求百年事,不见白发老。 秦中古云乐,文武在丰镐。 置囿通樵苏,养兽让麀麇。 池鱼跃金碧,白鸟飞纻缟。 牛羊感仁恕,行苇亦自保。 当年歌灵台,后世咏鱼藻。 古诗宛犹在,遗处不可考。 悲哉李氏末,王霸出奴皂。 城中开芳园,城外罗战堡。 系鼓鸣巨钟,百姓皆懊恼。 及夫圣人出,战国卷秋潦。 园田赋贫民,耕破园前道。 高原种菽粟,陂泽满粳稻。 春耕杂壶浆,秋赋输秸藁。 当年王家孙,自庇无尺?尞。 空余百岁木,妄为夭巫祷。 游人足讥骂,百世遭舌讨。 老翁不愿见,垂涕祝襁褓。 持用戒满盈,饮酒无醉倒。
yǒu bái   yáng biān qīng cǎo  
yōu yōu yuǎn jìn   dàn lín tíng hǎo  
xiāo tiáo běi chéng xià   yuán hào jiā ǎo  
chē mén   suí sǎo  
míng qín jīng shàng céng   fēi dié fēn bào  
zhú lín jìng zhuó   liú shuǐ qīng zǎo  
xián huā zháo xíng   xiāng dǎo  
sōng zhī guàn jīn   lín yǐng biàn hūn zǎo  
cǎo jiē cāng yán   tíng xīn zào  
lín fēng zhì jiǔ zūn   tíng xià zǎo  
jīn rén qiáng huān xiào   rén gǎo  
qiú bǎi nián shì   jiàn bái lǎo  
qín zhōng yún   wén zài fēng hào  
zhì yòu tōng qiáo   yǎng shòu ràng yōu jūn  
chí yuè jīn   bái niǎo fēi zhù gǎo  
niú yáng gǎn rén shù   xíng wěi bǎo  
dāng nián líng tái   hòu shì yǒng zǎo  
shī wǎn yóu zài   chù kǎo  
bēi zāi shì   wáng chū zào  
chéng zhōng kāi fāng yuán   chéng wài luó zhàn bǎo  
míng zhōng   bǎi xìng jiē ào nǎo  
shèng rén chū   zhàn guó juǎn qiū liáo  
yuán tián pín mín   gēng yuán qián dào  
gāo yuán zhǒng shū   bēi mǎn jīng dào  
chūn gēng jiāng   qiū shū jiē gǎo  
dāng nián wáng jiā sūn   chǐ   ? liào  
kòng bǎi suì   wàng wéi yāo dǎo  
yóu rén   bǎi shì zāo shé tǎo  
lǎo wēng yuàn jiàn   chuí zhù qiǎng bǎo  
chí yòng jiè mǎn yíng   yǐn jiǔ zuì dào