李氏小园 其一

清代 郑燮
小园十亩宽,落落数间屋。春草无秽滋,寒花有余馥。 闭户养老母,拮据市粱肉。大儿执鸾刀,缕缕切红玉。 次儿拾柴薪,细火煨陆续。烟飘豆架青,香透疏篱竹。 贫家滋味薄,得此当鼎餗。弟兄何所餐,宵来母剩粥。
xiǎo yuán shí kuān   luò luò shù jiān chūn cǎo huì   hán huā yǒu
yǎng lǎo   jié shì liáng ròu ér zhí luán dāo   qiē hóng
ér shí chái xīn   huǒ wēi yān piāo dòu jià qīng   xiāng tòu shū zhú
pín jiā wèi báo   dāng dǐng xiōng suǒ cān   xiāo lái shèng zhōu