李少府厅吊李元宾遗字
零落三四字,忽成千万年。那知冥寞客,不有补亡篇。
斜月吊空壁,旅人难独眠。一生能几时,百虑来相煎。
戚戚故交泪,幽幽长夜泉。已矣难重言,一言一潸然。
líng
零
luò
落
sān
三
sì
四
zì
字
,
hū
忽
chéng
成
qiān
千
wàn
万
nián
年
。
。
nǎ
那
zhī
知
míng
冥
mò
寞
kè
客
,
bù
不
yǒu
有
bǔ
补
wáng
亡
piān
篇
。
。
xié
斜
yuè
月
diào
吊
kōng
空
bì
壁
,
lǚ
旅
rén
人
nán
难
dú
独
mián
眠
。
。
yī
一
shēng
生
néng
能
jǐ
几
shí
时
,
bǎi
百
lǜ
虑
lái
来
xiāng
相
jiān
煎
。
。
qī
戚
qī
戚
gù
故
jiāo
交
lèi
泪
,
yōu
幽
yōu
幽
cháng
长
yè
夜
quán
泉
。
。
yǐ
已
yǐ
矣
nán
难
zhòng
重
yán
言
,
yī
一
yán
言
yī
一
shān
潸
rán
然
。
。