里儒程君穷居教弟子员喜雨作诗见贻次韵谢之

宋代 李彭
柴门临江皋,炎蒸颇云极。金稚无壮心,火老有骄色。 慈云办甘雨,电扫不容隙。劳生天边月,躔次饱更历。 缅怀程夫子,热客难造席。涵濡被童蒙,肥瘠各有适。 瑰材构露寒,挥斤由匠石。不邀里闾敬,人自观至德。 鄙夫极荒芜,何能臻壸域。弱龄再鼓衰,櫜弓避勍敌。 萧然专一丘,非关与尘隔。董生悲不遇,而我异休戚。 高林收晚霭,归鸟俱敛翼。诗成独微吟,长怀矫云翮。
chái mén lín jiāng gāo   yán zhēng yún jīn zhì zhuàng xīn huǒ   lǎo yǒu jiāo    
yún bàn gān   diàn sǎo róng láo shēng tiān biān yuè chán   bǎo gēng    
miǎn huái 怀 chéng   nán zào hán bèi tóng méng féi   yǒu shì    
guī cái gòu hán   huī jīn yóu jiàng shí yāo jìng rén   guān zhì    
huāng   néng zhēn kǔn ruò líng zài shuāi gāo   gōng qíng    
xiāo rán zhuān qiū   fēi guān chén dǒng shēng bēi ér   xiū    
gāo lín shōu wǎn ǎi   guī niǎo liǎn shī chéng wēi yín cháng   huái jiǎo 怀 yún