临终诗

南北朝 元子攸
权去生道促,忧来死路长。怀恨出国门,含悲入鬼乡。 隧门一时闭,幽庭岂复光。思鸟吟青松,哀风吹白杨。 昔来闻死苦,何言身自当。
quán shēng dào   yōu lái cháng huái hèn 怀 chū guó mén hán   bēi guǐ xiāng    
suì mén shí   yōu tíng guāng niǎo yín qīng sōng āi   fēng chuī bái yáng    
lái wén   yán shēn dāng