臨終詩

南北朝 元子攸
權去生道促,憂來死路長。懷恨出國門,含悲入鬼鄉。 隧門一時閉,幽庭豈復光。思鳥吟青松,哀風吹白楊。 昔來聞死苦,何言身自當。
quán shēng dào   yōu lái cháng huái hèn chū guó mén hán   bēi guǐ xiāng    
suì mén shí   yōu tíng guāng niǎo yín qīng sōng āi   fēng chuī bái yáng    
lái wén   yán shēn dāng