临终二诗 其二

宋代 韩玉
天下无双士,军中有一韩。才名两相累,世道一何艰。 旅次穷冬暮,囚孤永夜寒。身亡家亦破,巢覆卵宁完。 矍铄鞍仍在,惊呼铗屡弹。丈夫忠义耳,无惜感歌还。
tiān xià shuāng shì   jūn zhōng yǒu hán cái míng liǎng xiāng lèi   shì dào jiān
qióng dōng   qiú yǒng hán shēn wáng jiā   cháo luǎn níng wán
jué shuò ān réng zài   jīng jiá dàn zhàng zhōng ěr   gǎn hái