林园晚霁

唐代 韦应物
雨歇见青山,落日照林园。山多烟鸟乱,林清风景翻。 提携唯子弟,萧散在琴言。同游不同意,耿耿独伤魂。 寂寞钟已尽,如何还入门。
xiē jiàn qīng shān   luò zhào lín yuán shān duō yān niǎo luàn   lín qīng fēng jǐng fān
xié wéi   xiāo sàn zài qín yán tóng yóu tóng   gěng gěng shāng hún
zhōng jǐn   hái mén