临渊亭望凤凰等山作
孟公多胜诣,故在杯酒间。虽非菊花时,辄复寻龙山。
平明骑马出,日暮倒帻还。若人难重得,此风犹可攀。
问我亦何为,翛然方闭关。忘言在得意,独往路已难。
mèng
孟
gōng
公
duō
多
shèng
胜
yì
诣
,
gù
故
zài
在
bēi
杯
jiǔ
酒
jiān
间
suī
。
fēi
虽
jú
非
huā
菊
shí
花
zhé
时
,
fù
辄
xún
复
lóng
寻
shān
龙
山
。
píng
平
míng
明
qí
骑
mǎ
马
chū
出
,
rì
日
mù
暮
dào
倒
zé
帻
hái
还
ruò
。
rén
若
nán
人
zhòng
难
dé
重
cǐ
得
,
fēng
此
yóu
风
kě
犹
pān
可
攀
。
wèn
问
wǒ
我
yì
亦
hé
何
wéi
为
,
xiāo
翛
rán
然
fāng
方
bì
闭
guān
关
wàng
。
yán
忘
zài
言
de
在
yì
得
dú
意
,
wǎng
独
lù
往
yǐ
路
nán
已
难
。