临刈旱苗二首

宋代 郑刚中
可怪书生命分穷,频年荒歉苦天公。 枯陂尽作龟纹裂,旱穗浑如雀踢空。 佃客腰镰痴不割,长官受状远难通。 归来笑向儿童道,定是今年饿杀侬。
guài shū shēng mìng fēn qióng   pín nián huāng qiàn tiān gōng  
bēi jǐn zuò guī wén liè   hàn suì hún què kōng  
diàn yāo lián chī   zhǎng guān shòu zhuàng yuǎn nán tōng  
guī lái xiào xiàng ér tóng dào   dìng shì jīn nián è 饿 shā nóng