临刈旱苗

宋代 郑刚中
我怀高卧心,而为贫所迫。 挽我赴尘贱,动与幽趣隔。 硗田能几何,旱穗正容摘。 岂便得收敛,半属租程客。 分争既不贤,烈日仍暴炙。 劳生可羞唷,皆为糠籺窄。 使得二顷把,凶年不相厄。 岂复论锱铢,驱驰在阡陌。 自当杜衡门,清坐对书册。 馀粟酿醇醪,笑似双鬓白。
huái 怀 gāo xīn   ér wèi pín suǒ
wǎn chén jiàn   dòng yōu
qiāo tián néng   hàn suì zhèng róng zhāi
biàn 便 shōu liǎn   bàn shǔ chéng
fēn zhēng xián   liè réng zhì
láo shēng xiū   jiē wèi kāng zhǎi
shǐ 使 de èr qǐng   xiōng nián xiāng è
lùn zhū   chí zài qiān
dāng héng mén   qīng zuò duì shū
niàng chún láo   xiào shì shuāng bìn bái