臨刈旱苗

宋代 鄭剛中
我懷高臥心,而為貧所迫。 挽我赴塵賤,動與幽趣隔。 磽田能幾何,旱穗正容摘。 豈便得收斂,半屬租程客。 分爭既不賢,烈日仍暴炙。 勞生可羞唷,皆為糠籺窄。 使得二頃把,凶年不相厄。 豈復論錙銖,驅馳在阡陌。 自當杜衡門,清坐對書冊。 餘粟釀醇醪,笑似雙鬢白。
huái gāo xīn   ér wèi pín suǒ
wǎn chén jiàn   dòng yōu
qiāo tián néng   hàn suì zhèng róng zhāi
biàn 便 shōu liǎn   bàn shǔ chéng
fēn zhēng xián   liè réng zhì
láo shēng xiū   jiē wèi kāng zhǎi
shǐ 使 de èr qǐng   xiōng nián xiāng è
lùn zhū   chí zài qiān
dāng héng mén   qīng zuò duì shū
niàng chún láo   xiào shì shuāng bìn bái