邻翁以紫石斛承粗山一块为予书室这奉斛盖端

宋代 郑刚中
见山不见理,真假析为二。 看假作真山,细大岂殊致。 邻翁怜索居,奉我石一块。 嵌空会短小,枯涩少坚腻。 承以下岩紫,其体润而细。 翁言白鹿皮,苍璧惭倒置。 殷勤加谢翁,分别非所会。 但见眼中山,几立出尘外。 侵寒欲清癯,向晚变孤翠。 萧萧风雨天,云气或冥晦。 虽地禽鸟声,颇若岩洞邃。 侧耳听其中,恐有隐者在。
jiàn shān jiàn   zhēn jiǎ wèi èr
kàn jiǎ zuò zhēn shān   shū zhì
lín wēng lián suǒ   fèng shí kuài
qiàn kōng huì duǎn xiǎo   shǎo jiān
chéng xià yán   rùn ér
wēng yán bái 鹿   cāng cán dào zhì
yīn qín jiā xiè wēng   fēn bié fēi suǒ huì
dàn jiàn yǎn zhōng shān   chū chén wài
qīn hán qīng   xiàng wǎn biàn cuì
xiāo xiāo fēng tiān   yún huò míng huì
suī qín niǎo shēng   ruò yán dòng suì
ěr tīng zhōng   kǒng yǒu yǐn zhě zài