鄰翁以紫石斛承粗山一塊為予書室這奉斛蓋端

宋代 鄭剛中
見山不見理,真假析為二。 看假作真山,細大豈殊致。 鄰翁憐索居,奉我石一塊。 嵌空會短小,枯澀少堅膩。 承以下岩紫,其體潤而細。 翁言白鹿皮,蒼璧慚倒置。 殷勤加謝翁,分別非所會。 但見眼中山,幾立出塵外。 侵寒欲清癯,向晚變孤翠。 蕭蕭風雨天,雲氣或冥晦。 雖地禽鳥聲,頗若岩洞邃。 側耳聽其中,恐有隱者在。
jiàn shān jiàn   zhēn jiǎ wèi èr
kàn jiǎ zuò zhēn shān   shū zhì
lín wēng lián suǒ   fèng shí kuài
qiàn kōng huì duǎn xiǎo   shǎo jiān
chéng xià yán   rùn ér
wēng yán bái 鹿   cāng cán dào zhì
yīn qín jiā xiè wēng   fēn bié fēi suǒ huì
dàn jiàn yǎn zhōng shān   chū chén wài
qīn hán qīng   xiàng wǎn biàn cuì
xiāo xiāo fēng tiān   yún huò míng huì
suī qín niǎo shēng   ruò yán dòng suì
ěr tīng zhōng   kǒng yǒu yǐn zhě zài