临去箸诗三首 其二

隋代 马明生
天地自有常,人命最险毳。年若惊弦发,时犹轻矢逝。 虽有灼灼姿,玉为尘生秽。秋草无秋耀,绿叶岂终岁。 惜彼繁茂摧,哀彼寒霜厉。有存理必亡,有兴故有废。 真官戏玄津,与物无凝滞。神冲紫霄内,形栖山水际。 对虚忘有怀,游目托容裔。风尘将何来,真道故可大。
tiān yǒu cháng   rén mìng zuì xiǎn cuì nián ruò jīng xián   shí yóu qīng shǐ shì
suī yǒu zhuó zhuó 姿   wèi chén shēng huì qiū cǎo qiū yào 耀   绿 zhōng suì
fán mào cuī   āi hán shuāng yǒu cún wáng   yǒu xīng yǒu fèi
zhēn guān xuán jīn   níng zhì shén chōng xiāo nèi   xíng shān shuǐ
duì wàng yǒu huái 怀   yóu tuō róng fēng chén jiāng lái   zhēn dào