林亲家送其子婿至富春临别不胜恋恋赋此慰之

宋代 邓林
江上联帆一日程,轻风细雨弄春晴。莺声燕语皆离思,水色山光尽别情。 已喜青鸾谐凤侣,何妨白鹭结鸥盟。分携莫叹乡关隔,四海由来总弟兄。
jiāng shàng lián fān chéng   qīng fēng nòng chūn qíng yīng shēng yàn jiē shuǐ   shān guāng jǐn bié qíng    
qīng luán xié fèng   fáng bái jié ōu méng fēn xié tàn xiāng guān   hǎi yóu lái zǒng xiōng