临江仙 咏竹夫人二首 其一

清代 陈维崧
孤竹君原称苦节,晚遗弱息江村。夜凉荐寝暂承恩。 斑留江上点,冷浸月中魂。 青女秋来休见妒,此身自有根源。化为横笛响夔门。 但凭关塞曲,吹裂小龙孙。
zhú jūn yuán chēng jié   wǎn ruò jiāng cūn liáng jiàn qǐn zàn chéng ēn    
bān liú jiāng shàng diǎn   lěng jìn yuè zhōng hún  
qīng qiū lái xiū jiàn   shēn yǒu gēn yuán huà wèi héng xiǎng kuí mén    
dàn píng guān sài   chuī liè xiǎo lóng sūn