临江仙引

宋代 柳永
上国。去客。停飞盖、促离筵。长安古道绵绵。见岸花啼露,对堤柳愁烟。物情人意,向此触目,无处不凄然。醉拥征骖犹伫立,盈盈泪眼相看。况绣帏人静,更山馆春寒。今宵怎向漏永,顿成两处孤眠。
shàng guó tíng fēi gài yán cháng ān dào mián mián jiàn àn huā   duì liǔ chóu yān qíng rén   xiàng chù   chǔ rán zuì yōng zhēng cān yóu zhù   yíng yíng lèi yǎn xiāng kàn kuàng xiù wéi rén jìng   gèng shān guǎn chūn hán jīn xiāo zěn xiàng lòu yǒng   dùn chéng liǎng chù mián