临江仙 其一
老去相如犹作客,天涯跌宕琴尊。上阶难得旧苔痕。
帘深春梦浅,香冷夕阳温。
拾翠心情消歇尽,东风不度兰荪。言愁天亦欲黄昏。
断魂芳草外,何止忆王孙。
lǎo
老
qù
去
xiàng
相
rú
如
yóu
犹
zuò
作
kè
客
,
tiān
天
yá
涯
diē
跌
dàng
宕
qín
琴
zūn
尊
shàng
。
jiē
上
nán
阶
de
难
jiù
得
tái
旧
hén
苔
痕
。
lián
帘
shēn
深
chūn
春
mèng
梦
qiǎn
浅
,
xiāng
香
lěng
冷
xī
夕
yáng
阳
wēn
温
。
shí
拾
cuì
翠
xīn
心
qíng
情
xiāo
消
xiē
歇
jǐn
尽
,
dōng
东
fēng
风
bù
不
dù
度
lán
兰
sūn
荪
yán
。
chóu
言
tiān
愁
yì
天
yù
亦
huáng
欲
hūn
黄
昏
。
duàn
断
hún
魂
fāng
芳
cǎo
草
wài
外
,
hé
何
zhǐ
止
yì
忆
wáng
王
sūn
孙
。