临江仙·客睡厌听深夜雨

清代 吴翌凤
客睡厌听深夜雨,潇潇彻夜偏闻。晨红太早鸟喧群。霁痕才着树,山意未离云。 梅粉堆阶慵不扫,等闲过却初春。谢桥新涨碧粼粼。茜衫毡笠子,已有听泉人。
shuì yàn tīng shēn   xiāo xiāo chè piān wén chén hóng tài zǎo niǎo xuān qún hén cái zhe shù   shān wèi yún
méi fěn duī jiē yōng sǎo   děng xián guò què chū chūn xiè qiáo xīn zhǎng lín lín qiàn shān zhān   yǒu tīng quán rén

注释

  • 慵:懒。茜衫:红衫。

注释

①慵:懒。
②茜衫:红衫。

评解

  此词上片写雨后春景。夜雨初晴,群鸟声喧。霁痕着树,山未离云。下片写雨后听泉。已过初春,落梅满阶。谢桥新涨,碧波粼粼。茜衫毡笠,听泉有人。全词幽雅清新,流丽自然。表现了作者超然的风度与韵致。