临江仙二首 其一
底事将行浑不语,小箫吹透重帘。停眉千唤不回颜。
低声但说,此曲太凄然。
惆怅莺啼三夜雨,楼前一挂秋千。玉梅花落满栏杆。
斯人去后,渐渐识春寒。
dǐ
底
shì
事
jiāng
将
xíng
行
hún
浑
bù
不
yǔ
语
,
xiǎo
小
xiāo
箫
chuī
吹
tòu
透
zhòng
重
lián
帘
tíng
。
méi
停
qiān
眉
huàn
千
bù
唤
huí
不
yán
回
颜
。
dī
低
shēng
声
dàn
但
shuō
说
,
cǐ
此
qū
曲
tài
太
qī
凄
rán
然
。
chóu
惆
chàng
怅
yīng
莺
tí
啼
sān
三
yè
夜
yǔ
雨
,
lóu
楼
qián
前
yī
一
guà
挂
qiū
秋
qiān
千
yù
。
méi
玉
huā
梅
lào
花
mǎn
落
lán
满
gān
栏
杆
。
sī
斯
rén
人
qù
去
hòu
后
,
jiàn
渐
jiàn
渐
shí
识
chūn
春
hán
寒
。