临江仙二首 其二 1948年岁暮初抵岭南
北去南来多少路,岭云黯黯长横。山温地暖且消停。
幽花堪自摘,薄醉最宜醒。
天末微波分海色,潮来顷刻都青。莫从过去问来程。
湖山惊昨梦,风雨感苍生。
běi
北
qù
去
nán
南
lái
来
duō
多
shǎo
少
lù
路
,
lǐng
岭
yún
云
àn
黯
àn
黯
zhǎng
长
héng
横
shān
。
wēn
山
dì
温
nuǎn
地
qiě
暖
xiāo
且
tíng
消
停
。
yōu
幽
huā
花
kān
堪
zì
自
zhāi
摘
,
báo
薄
zuì
醉
zuì
最
yí
宜
xǐng
醒
。
tiān
天
mò
末
wēi
微
bō
波
fēn
分
hǎi
海
sè
色
,
cháo
潮
lái
来
qǐng
顷
kè
刻
dōu
都
qīng
青
mò
。
cóng
莫
guò
从
qù
过
wèn
去
lái
问
chéng
来
程
。
hú
湖
shān
山
jīng
惊
zuó
昨
mèng
梦
,
fēng
风
yǔ
雨
gǎn
感
cāng
苍
shēng
生
。