临江仙

宋代 倪稱
湖上青山千万叠,倏如阵马交驰。平湖百顷却逶迟。晴光相荡激,倒影落沦漪。 何日漾舟深碧处,细听羌笛高吹。多君起我以新诗。未能同寓目,聊复一伸眉。
shàng qīng shān qiān wàn dié   shū zhèn jiāo chí píng bǎi qǐng què wēi chí qíng guāng xiāng dàng   dào yǐng luò lún
yàng zhōu shēn chù   tīng qiāng gāo chuī duō jūn xīn shī wèi néng tóng   liáo shēn méi