临江仙

明代 王世贞
迟日三眠浑似柳,起来徐步闲庭。中年风物易关情。 不知因个甚,撩乱没支撑。 我笑残花花笑我,此时憔悴休争。来年春到便分明。 五原无限绿,难染鬓千茎。
chí sān mián hún liǔ   lai xián tíng zhōng nián fēng guān qíng    
zhī yīn shén   liáo luàn méi zhī chēng  
xiào cán huā huā xiào   shí qiáo cuì xiū zhēng lái nián chūn dào biàn fēn 便 míng    
yuán xiàn 绿   nán rǎn bìn qiān jīng