临江仙

清代 陈洵
秋去津亭无一事,坐来几叶丹枫。渡头车马故尘空。 自然憔悴尽,不敢拟题红。 摇落正关迟暮计,赴寒暝色匆匆。眼前何物最情浓。 鲈鱼应自好,残日树声中。
qiū jīn tíng shì   zuò lái dān fēng tóu chē chén kōng    
rán qiáo cuì jǐn   gǎn hóng  
yáo luò zhèng guān chí   hán míng cōng cōng yǎn qián zuì qíng nóng    
yīng hào   cán shù shēng zhōng