临江仙
孱病缠绵风更雨,人天一样无聊。因循早是过花朝。
芳春应爱惜,一半已轻抛。
撩乱闲愁无着处,往来心上眉梢。茶香酒好总魂消。
明灯清似水,闲杀可怜宵。
càn
孱
bìng
病
chán
缠
mián
绵
fēng
风
gèng
更
yǔ
雨
,
rén
人
tiān
天
yī
一
yàng
样
wú
无
liáo
聊
yīn
。
xún
因
zǎo
循
shì
早
guò
是
huā
过
zhāo
花
朝
。
fāng
芳
chūn
春
yīng
应
ài
爱
xī
惜
,
yí
一
bàn
半
yǐ
已
qīng
轻
pāo
抛
。
liáo
撩
luàn
乱
xián
闲
chóu
愁
wú
无
zhuó
着
chù
处
,
wǎng
往
lái
来
xīn
心
shàng
上
méi
眉
shāo
梢
chá
。
xiāng
茶
jiǔ
香
hǎo
酒
zǒng
好
hún
总
xiāo
魂
消
。
míng
明
dēng
灯
qīng
清
shì
似
shuǐ
水
,
xián
闲
shā
杀
kě
可
lián
怜
xiāo
宵
。