临江仙

宋代 晁补之
十岁儿曹同砚席,华裾织翠如葱。一生心事醉吟中。相逢俱白首,无语对西风。 莫道樽前情调减,衰颜得酒能红。可怜此会意无穷。夜阑人总睡,独绕菊花丛。
shí suì ér cáo tóng yàn   huá zhī cuì cōng shēng xīn shì zuì yín zhōng xiāng féng bái shǒu   duì 西 fēng
dào zūn qián qíng diào jiǎn   shuāi yán jiǔ néng hóng lián huì qióng lán rén zǒng shuì   rào huā cóng