臨江仙

宋代 晁補之
十歲兒曹同硯席,華裾織翠如蔥。一生心事醉吟中。相逢俱白首,無語對西風。 莫道樽前情調減,衰顏得酒能紅。可憐此會意無窮。夜闌人總睡,獨繞菊花叢。
shí suì ér cáo tóng yàn   huá zhī cuì cōng shēng xīn shì zuì yín zhōng xiāng féng bái shǒu   duì 西 fēng
dào zūn qián qíng diào 調 jiǎn   shuāi yán jiǔ néng hóng lián huì qióng lán rén zǒng shuì   rào huā cóng