临江仙
落叶西风吹不尽,明朝又是秋残。秋心浩荡自年年。
年年秋月,今夜总难圆。
何事无端谙别苦,新愁又上眉弯。倘和蝴蝶舞翩翩。
更深幽梦,共抚旧时弦。
luò
落
yè
叶
xī
西
fēng
风
chuī
吹
bù
不
jìn
尽
,
míng
明
cháo
朝
yòu
又
shì
是
qiū
秋
cán
残
。
。
qiū
秋
xīn
心
hào
浩
dàng
荡
zì
自
nián
年
nián
年
。
。
nián
年
nián
年
qiū
秋
yuè
月
,
jīn
今
yè
夜
zǒng
总
nán
难
yuán
圆
。
。
hé
何
shì
事
wú
无
duān
端
ān
谙
bié
别
kǔ
苦
,
xīn
新
chóu
愁
yòu
又
shàng
上
méi
眉
wān
弯
。
。
tǎng
倘
hé
和
hú
蝴
dié
蝶
wǔ
舞
piān
翩
piān
翩
。
。
gēng
更
shēn
深
yōu
幽
mèng
梦
,
gòng
共
fǔ
抚
jiù
旧
shí
时
xián
弦
。
。