临江仙
隔海故人传一语,他乡春满衣裳。故乡万事费思量。
渐成疏懒,不复有疏狂。
我是当年修道者,修来半世凄凉。怀中猫已入甜乡。
小窗斜日,晒得暖洋洋。
gé
隔
hǎi
海
gù
故
rén
人
chuán
传
yī
一
yǔ
语
,
tā
他
xiāng
乡
chūn
春
mǎn
满
yī
衣
shang
裳
。
。
gù
故
xiāng
乡
wàn
万
shì
事
fèi
费
sī
思
liáng
量
。
。
jiàn
渐
chéng
成
shū
疏
lǎn
懒
,
bù
不
fù
复
yǒu
有
shū
疏
kuáng
狂
。
。
wǒ
我
shì
是
dāng
当
nián
年
xiū
修
dào
道
zhě
者
,
xiū
修
lái
来
bàn
半
shì
世
qī
凄
liáng
凉
。
。
huái
怀
zhōng
中
māo
猫
yǐ
已
rù
入
tián
甜
xiāng
乡
。
。
xiǎo
小
chuāng
窗
xié
斜
rì
日
,
shài
晒
dé
得
nuǎn
暖
yáng
洋
yáng
洋
。
。